
Chuyện này kể ra thì phải xin lỗi hết tất cả các nhân vật được nhắc đến và cảnh báo trước với quý đọc giả là có mùi đó nhe! Chuyện này có thật 100%.
Lúc Mẹ có bầu, Dì Qho khi rảnh hay qua nhà chơi với Mẹ và kể chuyện trên trời dưới đất. Kể nhiều chuyện lắm, nhưng Mẹ ấn tượng chuyện này lắm, nhất là sau này khi nuôi con.
Bạn của Dì Qho bị trĩ, phải đi trị bệnh. Lúc đó, đang chu ra cho bác sĩ xem- tức là bác sĩ đang cúi người xuống (Dì QHo còn làm động tác nữa), chợt.... títttttttttttttttttttttt
... Ông bác sĩ né qua một bên, buột miệng kêu Í.
Cô nàng này quê quá, đứng lên định đi về. Ông bác sĩ kêu; Quay lại, Quay lại.
... Ông bác sĩ né qua một bên, buột miệng kêu Í.
Cô nàng này quê quá, đứng lên định đi về. Ông bác sĩ kêu; Quay lại, Quay lại.Mẹ nghe kể, rồi tưởng tượng ra, mắc cười quá chừng. Đến nỗi khi đang đi dạo với Bố lúc gần sinh, chợt nhớ chuyện này, thế là cười. Bố thắc mắc không biết Mẹ cười chuyện gì. Nhưng đó mới là ấn tượng 1, chuyện của người thì mình mắc cười. Khi có con, thì mới có chuyện ấn tượng 2 kia. Lúc còn trong tháng, con còn nằm nôi, con tè và ị suốt ngày. Cứ mỗi lẫn thay tả cho con là phải hơi cúi người xuống. Có một lần, đang thay tả cho con.... cũng.. títttttttt... Mẹ do đã được cảnh báo trước, né sang một bên (chắc hơi chậm hơn so với ông bác sĩ)... Chợt nghĩ thấy tội nghiệp ông bác sĩ ghê, con nhỏ mà đã vậy còn người lớn không biết cỡ nào nữa 

(hehe)
Mẹ đẩy đẩy vài cái để cho ẻm lật nhưng ẻm nằm im cứ cười lỏn lẻn! Bó tay Trái Tim luôn

