Tuesday, July 24, 2007

Nắm tay...

Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.

Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.

Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.

Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.

Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.

Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.

Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.

Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.

Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, làm tình với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.

Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.

Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.

Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đại đa số là tôi chủ động nắm lấy tay họ.

Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.

Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.

Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.

Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái,thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.

Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.

(Trang Hạ lược dịch)
từ diễn đàn Saycoo - Đài Loan
--------
Chuyện từ cái nắm tay
Dương Kim Thoa (25/06/07)

Nắm chặt tay nhau có thể chỉ là một hành động quá ư đơn giản nhưng lại là cách biểu thị sự sẻ chia, gắn bó với những người ta yêu thương. Bạn có nhớ lần nắm tay gần đây nhất của mình với người yêu là khi nào không?

Một cử chỉ đơn giản đầy yêu thương

Cách đây không lâu, tôi có tới trung tâm mua sắm để kiếm vài thứ đồ. Dạo hết từ cửa hàng nọ tới cửa hàng kia, tôi phát hiện có chiếc ghế băng dài nằm ở một chỗ râm mát dọc vỉa hè, thế là tôi quyết định xả hơi một lúc để tận hưởng những giờ phút thư giãn, ngắm nhìn mọi người.

Giữa phố phường ồn ào, đông đúc, có hai người buộc tôi phải chú ý. Đó là một cặp vợ chồng đã lớn tuổi, chừng gần bảy mươi hoặc già hơn thế, họ đang đi chầm chậm dọc vỉa hè. Điều làm tôi chú ý hơn cả là hai người đang nắm chặt tay nhau. Tôi ngạc nhiên tới mức gần như dán mắt vào đó.

Khi hai người dần xa khuất tầm mắt, tôi cố tưởng tượng xem cặp vợ chồng già đó đã chung sống với nhau như thế nào và tự hỏi họ đã chia sẻ những gì trong chừng ấy năm cùng ở dưới một mái nhà. Thật tuyệt vời là sau vài chục năm như thế, họ lại vẫn có thể nắm chặt tay nhau-một biểu hiện đơn giản của tình yêu và sự tận tuỵ với nhau.

Những biểu hiện đơn giản của tình yêu thương

Khi ông bà lão đó khuất sau một góc đường, ánh mắt tôi lại trở về với đám đông ồn ã. Rồi lại có những cặp vợ chồng khác ngang qua, cả già lẫn trẻ, dường như tất thảy đều tỏ ra không quá quan tâm tới người bạn đời đi bên cạnh mình. Tôi bắt đầu hiểu ra, ngay cả một điều tưởng như quá đơn giản như một cái nắm tay dường như cũng quá hiếm hoi trong thời buổi này.

Rời chiếc ghế băng để tiếp tục hành trình mua sắm nhưng lòng tôi không nguôi nghĩ về cặp vợ chồng già tay trong tay sánh bước. Nó khiến tôi hiểu rằng những biểu hiện yêu thương trước mắt mọi người mới quan trọng làm sao và đó cũng là cách đơn giản tuyệt vời để thể hiện tình yêu với nhau.

Tôi không muốn nói là tất cả chúng ta nên biểu hiện những tình cảm một cách “quá nồng nhiệt” trên đường phố, mà tôi nghĩ, những cử chỉ như nắm tay hoặc khoác tay người yêu hay người bạn đời của mình trên phố cũng là một cách để chúng ta nói với họ rằng, chúng ta tự hào vì có họ trong cuộc đời mình và ta không ngần ngại nói với tất cả mọi người điều đó. Một cái hôn lên má ngay trước mặt bạn bè, một cái ôm nhẹ trong khi xếp hàng chờ mua vé xem phim, một chút nghiêng người thầm thì “Anh yêu em” giữa đám đông thực khách trong nhà hàng, tất cả những biểu hiện yêu thương giản dị ấy đều có thể gửi những thông điệp đầy sức mạnh tới những người thân thương của ta.

Nói với cả thế giới là ta yêu thương họ

Tất cả những biểu hiện ấy dành cho nhau khi chỉ có hai người tất nhiên cũng rất tuyệt vời, nhưng sẽ trở nên đặc biệt hơn nhiều nếu ta biết thể hiện ngay trước mắt mọi người. Nó cũng giống như cách ta khẳng định tình yêu và lòng tận tuỵ của bản thân với nhau. Bày tỏ tình yêu thương của mình một cách cởi mở cũng là cách ta nói với người yêu cũng như người bạn đời của mình rằng ta yêu họ, cần họ và khao khát họ như thế nào, rằng ta muốn cả thế giới biết và chia sẻ với hạnh phúc của đôi ta.

Rất nhiều năm sau lần đi mua sắm đó, mỗi khi cùng vợ hoà vào đám đông đi trên vỉa hè ở bất cứ đâu, tôi luôn hy vọng, chúng tôi sẽ là cặp vợ chồng được ai đó nhìn thấy và nghĩ rằng: “Thật tuyệt vời là sau bao năm chung sống họ lại vẫn có thể tay trong tay đi bên nhau như thế”.

Monday, July 23, 2007

Ế độ....


Mới vừa "nổ" là cứ tháng 8 sẽ đi chơi, vậy mà...


Từ tháng 6 tới giờ đã hụt hết 3 -4 chuyến đi, mà cứ an ủi sẽ để dành tháng 8 đi cho "hoành tráng"mà bây giờ gần tới tháng 8 rồi, hổng thấy tour nào khả dĩ có thể đi hết!!!

Hụt hết 1 tour đi Vĩnh Hy (cũng không tiếc lắm vì đã đi rồi), rồi hụt thêm chuyến Nha Trang - Đà Lạt (đi con đường mới mở, đẹp ơi là đẹp) bắt đầu hơi tiếc tiếc. Rồi hụt luôn chuyến đi bụi sang Norway, bây giờ hổng phải là hơi tiếc mà hiện rõ chữ TIẾC trên mặt luôn rồi . Định an ủi chuyến đi Bạch Mã cho gỡ gạc được phần nào, lấy lại phong độ mấy năm trước! Ai dè, thứ 6 rồi biết là hủy luôn. Huhuhuhuhu.

Ai mở hàng đầu tiên mà xui quá vậy!!!!!

Có ai tổ chức đi chơi đâu hoành tráng nhớ rủ tui đi theo nhe!!!!

Rút kinh nghiệm, không bao giờ khai là thích đi chơi và tháng 8 sẽ đi chơi nữa!



(Không được đi Đà Lạt, lấy hình Bố đi Đà Lạt vào cho đỡ buồn!)

Saturday, July 21, 2007

Nhớ Tố nữ...

Tự nhiên nhớ đến Huệ, người được xem là đảm đang nhất nhóm (còn dịu dàng nữa), theo đánh giá của bọn Tố Nam - mà dịu dàng thiệt không chỉ Tố nữ mới biết, hihi).


Tổ chức liên hoan của bọn Tố nam - Tố nữ là Huệ lo hết, từ đi chợ, đến nấu ăn, đến dọn dẹp, các em còn lại chỉ có phụ dọn bàn và phụ ăn là chính !!!!Trưa ở lại nhà anh H học bài là thế nào cũng có đồ ăn, mà ăn ngon nữa! Có hôm 3 em ngồi ăn trưa bánh tráng cuốn ở nhà, ăn no rồi mà thịt còn nhiều quá, thế là chị Huệ bắt 2 em còn lại đứng lên... đi vòng vòng... cho xuống ... để ăn tiếp


Chị này thì nói nhiều cực kỳ và nói nhanh nữa , giống như Nhung vậy). Khi 2 người này nói, chỉ có nước ngồi ngó vì nhiều khi hổng hiểu 2 người này nói gì cả. Nhưng chơi riết cũng quen, nhiễm tính nói nhanh hồi nào không hay, đến nỗi khi đi dạy, sinh viên kêu trời vì cô nói nhanh quá em hổng hiểu!!!!


Còn cái nữa, hổng biết ưu điểm hay là khuyết điểm, Chị này không làm điệu. Khi đi học thì mặc bộ đồ rộng thùng thình, bị chê hòai nhưng cứ mặc kệ. Tóc thì kẹp bằng một cây kẹp không còn cây nào đơn giản hơn nữa, còn chọn màu nâu tối thui. Nhân dịp rảnh rỗi nào đó, chị Nguyệt lôi ra, chê từ trên xuống dưới, tới cây kẹp cũng chê luôn, bảo là già, xấu. Được dịp Qho và Nhung chê tiếp luôn (tại đâu có cái nào chê được chị ta đâu)!!! Nghe chê quá, chỉ cũng phân bua, tại em thích đơn giản vậy mà, rồi nhìn sang mình cầu cứu... để được giải vây. Ai dè lúc đó, tự nhiên mình đang nhớ đến Bà Ngọai dặn mua cây kẹp (có hiếu đột xuất),buộc miệng nói: "Huệ ơi! Huệ mua cây kẹp này ở đâu để T mua cho Bà Ngọai T!"


Trời ơi! Có cần mình thiệt tình như vậy không hả!


Huệ ơi! T có lỗi với Huệ! Thôi đền cho một cánh đồng hoa Tulip luôn nè!!!



Friday, July 20, 2007

Tai họa, tai họa- văn nghệ tập 2


Sau mấy tháng thi văn nghệ. lượm được 2 giải nhì. Giờ Trường bắt Khoa nào có tiết mục đọat giải thì giờ tập lại để biểu diễn chào mừng thành lập trường.
Ơi ơi, toàn đại ca sĩ, toàn chạy show không, giờ tập hợp lại thì sao được! Chưa kể các giọng ca chưa lên mà đã xuống nữa.
Đúng là tai họa. Không thi cũng không được, Thi cũng không xong, giờ thi xong rồi cũng không ổn!!!

Thursday, July 19, 2007

My color....

A, thì ra mình thích màu vàng đến như vậy. Ví dụ nha: hoa cúc vàng nè




....rồi hoa hồng vàng.... đẹp tuyệt vời luôn..






....thích mặc áo màu vàng. Lâu lâu thấy trong trường xuất hiện một bóng áo vàng qué từ đầu đến chân, đích thị là hắn...




...nhẫn vàng nè...



...hoa tai vàng...




...vòng tay vàng nè ...







... dây chuyền vàng nè....






... đeo kiềng vàng...











chỉ có một thứ ngọai lệ là thích màu trắng thôi.....