

Mọi người thường gọi con là TRÁI TIM. Ông bà Tư Điá gọi con là Lille Moreller. Còn bà Cố gọi con là Nghé Ọ. Con có em, là em Meo. Em Meo còn có tên khác là Trái Châu. Mẹ của con là nàng Hến, còn có một tên dễ thương khác mà anh Đường tròn và mọi người hay gọi: Dì Ba đẹp. Con và Bố thường gọi bằng cái tên thân thương hơn: Bình Sữa. Mời mọi người ghé thăm gia đình của Trái Tim!


Con thích con cá Nemo này


...Bức xúc từ thực tế...
Định viết bài này lâu lắm rồi mà mải mê lo chăn em Nghé Ọ nên khất lại.
Từ trước đến giờ mình vẫn thích nhìn phụ nữ nói chung và con gái nói riêng mặc áo dài. Mình thấy có gì rất riêng, rất con gái, rất thùy mị. Con gái mặc áo dài tự nhiên thấy hiền dịu, đáng yêu làm sao. Nhớ hồi xưa, khi mặc áo dài đi học, Mẹ và bà Ngoại dặn rất kỹ cách đi đứng, nhất là cách ngồi xe khi được chở. Ngồi thì chỉ được ngồi một bên, vén khéo tà áo lên để không bị cuốn vào bánh xe và che được cái mông. Đi đứng thì phải nhẹ nhàng, không được chạy xồng xộc.
Giờ thì sao? Chắc có lẽ ngày càng ít người dạy cho con gái mình cách đối xử "lịch sự" với tà áo dài. Ra đường vẫn còn thích thú với những tà áo dài, chính xác là thích những tà áo dài chạy xe một mình và trở nên ghét cay ghét đắng những tà áo dài ngồi sau được chở. Từ người lớn đến người trẻ, ngồi ngoài sau là cứ ngồi 2 bên, dạng hết 2 chân ra, tà áo thì kéo hết ra trước, đưa nguyên cái mông ra ngoài (đành rằng phải cẩn thận để không bị cuốn vào bánh xe nhưng có nhiều cách để xử chứ). Gặp 10 người thì hết 9,5 người là ngồi kiểu này! (có nói quá không ta.. hay là gặp 10 người là cả 10 luôn). Có lẽ những người này không ý thức được mình đang mặc áo dài hay chỉ xem áo dài như một chiếc áo bình thường vậy. Đâm ra buồn cho tà áo dài, quốc hồn quốc túy của dân tộc. Sau này lớn lên, mình nhất định sẽ dạy cho con gái mình, em Trái Tim của mình, cách mặc áo dài, cách đi đứng và nhất là cách ngồi xe với tà áo dài.
Chuyện thứ 2...
Đến giờ này, mình vẫn tự hào rằng đời học sinh và sinh viên của mình, không bao giờ mình quay cóp. Không học bài thì ráng mà chịu. Có lẽ là do ngày đầu tiên bước vào trường Minh Khai, cô chủ nhiệm của mình, cô Tuyết Xuân, không nói gì nhiều, chỉ nói một câu thôi. Đại ý là làm bài kiểm tra là tự kiểm lại kiến thức của mình. Mỗi người phải biết tự trọng, không được quay cóp. Từ đó, cả lớp mình rất nghiêm túc trong việc học. Chẳng để thầy cô phải phiền lòng về vụ bài kiểm.
Giờ thì quay cóp trở nên bình thường trong học sinh , sinh viên. Thậm chí có người còn bảo, những người khác quay bào được điểm cao, mà mình không quay thì bị thiệt thòi!!!!! Phim ảnh thì làm gì? Lại đi tuyên truyền cho hành động xấu xa đó. Làm như học sinh sinh viên chỉ có mỗi chuyện quay cóp là đáng tuyên dương! Mình nhớ có xem 1 clip ca nhạc, chẳng nhớ bài gì, chỉ nhớ có cô Dương Yến Ngọc đóng vai cô giáo (mình rất ấn tượng cô này, vì thấy tên đẹp mà gương mặc cũng rất dễ thương), còn 1 nhóm nhạc 4-5 ông gì đó (chả thèm nhớ làm gì) đóng vai học sinh đang làm bài kiểm tra... và quay cóp!!!!!!! Thiệt là hết biết! Chẳng có gì là giáo dục cả. Còn bao nhiêu phim ảnh khác nữa!
....
Chắc có lẽ mình bắt đầu gìa rồi nên đâm ra khó chịu, xét nét chăng???
...
Nếu ai đọc bài này mà thấy mình bị đụng chạm thì thành thật xin lỗi