Thursday, November 25, 2010

Lãnh thưởng

 Cuối cùng Mẹ cũng lãnh được phần thưởng 10 bộ đồ! Hehehe.
Cách đây hơn 1 năm, Bố treo giải thưởng cho Mẹ: mẹ còn 60kg, Bố tặng Mẹ 10 bộ đồ. 
Từ khi cho Trái Tim thôi bú, Mẹ quyết tâm lấy quà tặng nên ăn ít lại + đi dạy nên cũng ngủ ít đi. Kết quả là gần 1 tháng nay, Mẹ "xém" 60kg, có nghĩa là nếu chưa ăn tối thì 60, còn ăn xong thì 61 nên Bố không công nhận kết quả! Bố bảo Mẹ ăn gian, nhịn đói từ sáng đến chiều nên không tính.
Chắc hôm nay thấy áy náy quá nên quyết định trao giải thưởng luôn!
Ngày mai phải thưởng cho Mẹ 1 tô phở đặc biệt mới được.Hehe

Friday, November 19, 2010

Con cá kêu sao?

Con thích con cá Nemo này
Bố Mẹ thường hỏi em Trái Tim:
- Con ơi, Bà Cố ngủ sao?
... (hả miệng ra) .. a
- Con ơi, xe lửa chạy sao?
... Bo bo (tức là bí bo xình xịch)
- Xe hơi chạy sao?
... Brừ brừ
- Con chó kêu sao?
.. á à (tức là gâu gâu... chắc chó Trái Tim nuôi là giống mới nên kêu hơi khác tí)
- Con mèo kêu sao?
.. miu miu (nhưng nghe gần giống mâm mâm hơn)
Tối qua Bố hứng chí lên hỏi tiếp:
- Con gấu kêu  sao?
...gừ
- Con cá kêu sao?
...

Sunday, November 14, 2010

Chúc mừng Quang Hưng - Kim Ngân

Cuối cùng anh Hai tui, ông anh kết nghĩa của tui, cũng đã chịu lấy vợ! hehehe

Tuesday, November 9, 2010

em Trái Tim tháng trăng rằm

Em Trái Tim được đúng 15 tháng rồi. Lâu lắm rồi Mẹ không viết blog cho em. Đúng là Mẹ lười thiệt.
Tình hình là em Trái Tim vẫn tiếp tục theo model mình dây, có 10kg thôi, cao khoảng 80cm
Tình hình là em vẫn ít nói. Chỉ nói được bà, tả, Mẹ. Từ "Ông' thì có khi nói được khi không.
Model của em hiện tại là tất cả những gì em muốn đều quy thành "bà". Ru ngủ Bố mẹ hát bài gì? "Bà"-> đồng nghĩa với bài Con vỏi con voi, bài vỗ tay bà cho ăn bánh, bài Bà ơi bà cháu yêu bà lắm, bài Bà còng đi chợ trời mưa, bài Ba bà đi bán lợn con... Bố Mẹ hát đúng bài em Trái Tim muốn nghe thì em sẽ im và cứ hát đi hát lại hoài bài đó (đến lúc nhão băng luôn), còn nếu không đúng bài hát yêu cầu thì em sẽ: ư ứ ư.... là Bố mẹ đổi sang bài khác đến khi nào đúng thì thôi.
Hôm kỷ niệm ngày cưới của Bố Mẹ, Mẹ có mua tôm sống về (để làm tôm nướng), em thấy con tôm nhảy, thế là được 1 động tác tôm nhảy. Ông bà Ngoại mua đồng hồ quả lắc về, em quan sát và được hỏi lắc sao là em lắc qua lắc lại như đồng hồ. Và chỉ có em trong nhà mới có "gan" dám chọc bà Cố, và ông Nôị. Bà Cố ho ặc ặc là em cũng ho ặc ặc theo. Bà Cố ngủ, em xuống thấy, diễn tả cho Mẹ bà Cố ngủ: hả miệng và ...à!... ông Nội thì bị quân địch phục kích cảnh... ngáp....
Tạm thời cập nhật tình hình em Trái Tim nhiêu đó. Noí nào ngay độ rày tâm trạng của Mẹ không được ổn cho lắm nên đường dây "tám" tạm thời bị đứt! 

Monday, November 8, 2010

2 năm

2 năm....
vẫn chỉ lời 1 em...

... nhân vật chính đây! 


Tuesday, November 2, 2010

Có những chuyện bất thường đã trở thành ... bình thường

...Bức xúc từ thực tế...

Định  viết bài này lâu lm ri mà mi mê lo chăn em Nghé nên kht li.

T trước đến gi mình vn thích nhìn ph n nói chung và con gái nói riêng mc áo dài. Mình thy có gì rt riêng, rt con gái, rt thùy m. Con gái mặc áo dài  tự nhiên thấy hiền dịu, đáng yêu làm sao. Nh hi xưa, khi mc áo dài đi hc, M và bà Ngoi dn rt kỹ cách đi đứng, nhất là cách ngồi xe khi được chở. Ngồi thì chỉ được ngồi một bên, vén khéo tà áo lên để không bị cuốn vào bánh xe và che được cái mông. Đi đứng thì phải nhẹ nhàng, không được chạy xồng xộc. 

Giờ thì sao? Chắc có lẽ ngày càng ít người dạy cho con gái mình cách đối xử "lịch sự" với tà áo dài. Ra đường vẫn còn thích thú với những tà áo dài, chính xác là thích những tà áo dài chạy xe một mình và trở nên ghét cay ghét đắng những tà áo dài ngồi sau được chở. Từ người lớn đến người trẻ, ngồi ngoài sau là cứ ngồi 2 bên, dạng hết 2 chân ra, tà áo thì kéo hết ra trước, đưa nguyên cái mông ra ngoài (đành rằng phải cẩn thận để không bị cuốn vào bánh xe nhưng có nhiều cách để xử chứ). Gặp 10 người thì hết 9,5 người là ngồi kiểu này! (có nói quá không ta.. hay là gặp 10 người là cả 10 luôn). Có lẽ những người này không ý thức được mình đang mặc áo dài hay chỉ xem áo dài như một chiếc áo bình thường vậy. Đâm ra buồn cho tà áo dài, quốc hồn quốc túy của dân tộc. Sau này lớn lên, mình nhất định sẽ dạy cho con gái mình, em Trái Tim của mình, cách mặc áo dài, cách đi đứng và nhất là cách ngồi xe với tà áo dài. 

Chuyện thứ 2...

Đến giờ này, mình vẫn tự hào rằng đời học sinh và sinh viên của mình, không bao giờ mình quay cóp. Không học bài thì ráng mà chịu. Có lẽ là do ngày đầu tiên bước vào trường Minh Khai, cô chủ nhiệm của mình, cô Tuyết Xuân, không nói gì nhiều, chỉ nói một câu thôi. Đại ý là làm bài kiểm tra là tự kiểm lại kiến thức của mình. Mỗi người phải biết tự trọng, không được quay cóp. Từ đó, cả lớp mình rất nghiêm túc trong việc học. Chẳng để thầy cô phải phiền lòng về vụ bài kiểm.

Giờ thì quay cóp trở nên bình thường trong học sinh , sinh viên. Thậm chí có người còn bảo, những người khác quay bào được điểm cao, mà mình không quay thì bị thiệt thòi!!!!! Phim ảnh thì làm gì? Lại đi tuyên truyền cho hành động xấu xa đó. Làm như học sinh sinh viên chỉ có mỗi chuyện quay cóp là đáng tuyên dương! Mình nhớ có xem 1 clip ca nhạc, chẳng nhớ bài gì, chỉ nhớ có cô Dương Yến Ngọc đóng vai cô giáo (mình rất ấn tượng cô này, vì thấy tên đẹp mà gương mặc cũng rất dễ thương), còn 1 nhóm nhạc 4-5 ông gì đó (chả thèm nhớ làm gì) đóng vai học sinh đang làm bài kiểm tra... và quay cóp!!!!!!! Thiệt là hết biết! Chẳng có gì là giáo dục cả. Còn bao nhiêu phim ảnh khác nữa!

....

Chắc có lẽ mình bắt đầu gìa rồi nên đâm ra khó chịu, xét nét chăng???

...

Nếu ai đọc bài này mà thấy mình bị đụng chạm thì thành thật xin lỗi