Wednesday, May 30, 2012

Cô gái Nhựt Bổn sang thăm Việt Nam

Tuần rồi nàng đi học về, trên xe nàng kể;
- Hôm nay con chụp hình đám cưới đó Mẹ!
 Đám cưới ai vậy con?
- Đám cưới con với bạn. Con cầm cây dù, với cầm bông hoa.
Ah, thì ra trong trường nàng được chụp hình. Bố Mẹ đợi hoài mà không thấy Cô gởi về. Bố cứ nhắc Mẹ vào gặp Cô hỏi hình. Hôm qua, Cô đưa cho Mẹ một tấm hình của cô gái Nhựt Bổn (có khuôn mặt có thể lấy bản quyền câu của bà Tư: để 12 chén chè còn dư chổ lạy!), đứng nghiêm trang không thấy cười. Hay cô thấy cười xấu quá nên thôi?!
- Bố: Ai tô son cho con vậy?
- Cô!
- Bố: Cô bảo con đừng cười à?
- Không! Cô bảo con đừng có liếm!
Đây, cô gái Nhựt Bổn sang Việt Nam đây!
 Do Mẹ không có file nên Mẹ lấy điện thoại chụp lại tấm hình nên không rõ nét. 

Con gái cưng?

Mẹ đi dạy, Bà Ngoại phải qua trong chừng 2 con chó con giùm.
...
- Ngoại: Ai là con gái cưng của Mẹ Trân?
- Em Meo!
- Thế con có phải là con gái cưng của Mẹ Trân không?
- Không phải! Em Meo là con gái cưng của Mẹ Trân!
Bà Ngoại nghe vậy, hơi buồn, xót xa cho cô cháu gái. Ngày hôm sau, Mẹ chở nàng qua nhà bà Ngoại. 
- Bà Ngoại: Nghé bảo Nghé không phải là con gái cưng của Mẹ Trân (hơi buồn, sắp rầy Mẹ vì thiên vị rồi)
- Mẹ Trân: Đúng rồi! Nghé không phải là con gái cưng của Mẹ Trân! Vậy Nghé là gì của Mẹ Trân?
- Nàng: Nghé là CON GÁI YÊU QUÝ của Mẹ Trân!!!!!!!!!!Em Meo là con gái cưng. Chị Hai là con gái yêu quý! 
- Bà Ngoại: !!!!!!!!!!!!

Friday, May 25, 2012

Cuộc chiến không cân sức hay chuyện cái giỏ xách (tập 2)

Tiếp theo chuyện cái giỏ xách Cô Nga tặng. 
Hôm nay Mẹ nàng đi dạy. Mẹ nàng hớn ha hớn hở nhét hết đồ đạc, bóp tiền, đề thi... vào trong giỏ xách màu xanh và bay xuống lầu (Mẹ phải đi sớm để photo đề thi cho SV) 
- Nghé! Mẹ có giỏ xách đẹp không?! 
Dạ, đẹp!
- Mẹ đi dạy nhe! Nghé ở nhà tắm giỏi, ăn cơm giỏi nhe!
- Dạ!
Mẹ cũng còn hớn hở lắm, bắt đầu mở cốp xe ra, chuẩn bị quăng cái giỏ vào. Nàng nhớ ra 1 điều gì đó rất quan trọng. Nàng từ trong nhà đi ra, tay cầm cái giỏ đen:
-Mẹ! Mẹ cầm giỏ này nè! Giỏ đó của con!
! Cái giỏ đen đó trả cho Cô Nga! Cô Nga tặng mình có 1 cái thôi! Mình lấy cái giỏ màu xanh này!
- 2, 2 cái! Một (chỉ tay vào giỏ đen), hai (chỉ tay vào giỏ xanh). Giỏ đó của con!
- Vậy con cho Mẹ mượn giỏ này Mẹ đi dạy! Tối về Mẹ trả lại cho. Còn giỏ đen, tí Cô Nga qua, con đưa cho cô Nga.
- Không, con cầm giỏ đó xấu hổ lắm!!!! (Trời ạ! Cũng biết xấu hổ nữa. Nói nào ngay giỏ xanh nhìn trẻ trung hơn). 
- Giỏ xanh của con mà! CÔ NGA TẶNG CON! (cái này không còn là cò mòi nữa mà tự quyết định được tặng luôn!)
Sau một hồi năn nỉ, ỉ ôi mà không có gì làm khả quan. Cục diện cuộc chiến không có gì biến chuyển. Thấy cuộc chiến này Mẹ không chắc giành phần thắng rồi, nên đành phải nhờ bà Hoạt lấy cái giỏ Mẹ thường đi làm xuống để Mẹ soạn đồ ra, trả lại giỏ cho nàng. Tan tành giấc mộng làm điệu của Mẹ.
Mẹ đưa giỏ xanh lại cho nàng, nàng quàng lên vai, tươi tỉnh, vui vẻ lắm. Mẹ quàng túi đen lên vai nàng, nàng cũng vui vẻ luôn, chứ không có gì xấu hổ như lúc nãy nói.
Để cuối tuần này, Cô Nga qua, nhờ Cô Nga phân xử vậy. Hay là mình làm xấu, xin Cô Nga cái túi khác nữa ta?!

Sunday, May 13, 2012

Tại sao Chú không có tóc vậy Mẹ?

Nàng rất thích nghe nhạc, đặc biệt là mấy bài hợp ca. Vì vậy, khi Mẹ xem Hợp ca tranh tài thì nàng cũng ngồi xem. Nàng xem được 3 tuần cuối và rất thích. Đêm cuối cùng, nàng xem đội Phan Đình Tùng hát rất chăm chú.
 Xem xong, nàng hỏi: 
- Mẹ! Tại sao Chú không có tóc vậy Mẹ?
Mẹ nàng chớp cơ hội liền: 
- Tại vì Chú hay khóc nhè nên rụng tóc đó! GIờ Chú không có tóc! Chị Hai thấy Chú không có tóc vậy có đẹp không? (Mẹ đánh trúng tâm lý làm điệu của nàng!)
- Dạ không!
- Vậy chị Hai có khóc nhè nữa không?
- Dạ không!
Hehe! Ngàn lần xin lỗi Phan Đình Tùng vậy!