Sunday, July 25, 2010

Đi Mũi Né


Đây là chuyến đi chơi đúng nghĩa đầu tiên của con. Chuyến đi chơi rất vui, có đông đủ mọi người: Ông Bà Tư (hân hạnh làm nhà tài trợ chính cho chuyến đi), Ông Bà Ngoại, Ông Bà Út và Cậu Bảo (Bà Út làm chủ xị chuyện ăn uống của chuyến đi), Cô Nga, Cô An (bạn cô Nga), cô Phượng, cô Yến, Bố Mẹ, và tất nhiên không thể thiếu được thành viên quan trọng nhất : em Trái Tim . 
Thứ 5 bắt đầu đi, xe đón Ông bà Tư trước rồi đón gia đình ông Út, sau đó qua đó nhà Trái Tim. Riêng Bố, Cô Nga, cô An tối thứ 5 đón xe ngoài đi sau. Ông Út đến chiều thứ 7 mới ra.
Do ông bà Tư đi công việc nên cả nhà đi theo ngả Vũng Tàu. Đến 10h trưa thì ăn sáng tại Long Thành . Món Phở buổi này được đánh giá đủ 3 tiêu chuẩn: ngon, bổ rẻ. Sau đó, 12h thì lại ghé ăn trưa (món bánh canh) tại Bà Riạ vì đường đi về sau không có quán ăn ngon. Đến gần 4 h thì tới nơi. Lúc này trời gió  lớn quá nên Mẹ không cho TT xuống tắm.
Sáng hôm sau, sau màn ăn sáng và uống café thì  mọi người lục đục kéo xuống biển tắm. Em TT xuống biển không thích lắm vì cát làm dơ chân và sóng hơi lớn. Thế là cả nhà kéo vào hồ bơi! TT mê luôn. Chơi hoài không muốn lên. Đến chiều, gió lại to quá nên TT cũng không được xuống nước. Qua ngày thứ 7, Bố Mẹ cho  xuống hồ bơi 2 lần (cũng không thích biển). Sáng chủ nhật định cho TT xxuống bơi 1 hồi rồi về, mà trời mưa quá nên tiết mục này cũng bị cắt luôn. Hẹn đợt sau vậy.
Đi chơi, em TT ăn uống rất ngoan, không hề ngặm chút nào. Hôm chiều thứ 7, hồ bơi lên thì Bố cho ăn. TT ăn vèo vèo luôn, đến nỗi Bố nói chắc thiếu cháo quá. hihi
Còn về phía người lớn: cô An tổng kết công thức: ngủ - có người gọi dậy -> ăn -> rồi ngủ-> ăn... Nói chung Bà Út cho ăn giống như nuôi thúc vậy đó! Ăn liên tục (vậy mà cũng ăn hết chứ!hihi). Các món sò điệp nướng, ghẹ hấp, bánh bột lọc, chè đậu ván được tiêu thụ tận tình. Trưa thứ 6, Bà Út làm món gỏi gà + sò điệp nước. Em Trái Tim được khuyến mãi cái xương gà ngồi cạp rất tận tình (cho Bố Mẹ có thời gian ngồi ăn). Trưa thứ 7 bà Út còn đi chợ mua cá về hấp, cuốn bánh tráng và nấu canh chua, ngon thiệt ngon luôn. Buổi tối thì đi ăn quán (Yên Gia Quán nè, quán bà Sáu, Hồng Vinh nè.. mỗi tối 1 quán cho biết), uống càfé. Muĩ Né ấn tượng với cả nhà nhất là Quán Tắc kè - kem càfé: vừa mắc- vừa dở- nên vắng hoe cũng phải. Còn các quán ăn thì ngon.
Kết thúc chuyến đi, Bà Út và Bà Ngoại còn câu được 1 độ của Ông bà Tư: đi Nha Trang bằng xe lửa vào năm tới nữa chứ! hihi. Dì Hai và anh An đọc đến đây có thèm thuồng thì năm tới về cùng đợt với ông Bà Tư để đi chung với cả nhà nhe! 

Monday, July 19, 2010

Trái Tim ra đời như thế nào?

Tuần sau Mẹ làm thôi nôi cho Trái Tim. Nhanh thật, mới đó mà đã gần 1 năm rồi. 1năm đầy những sự kiện đối với Mẹ.
Mẹ đinh viết bài này lâu rồi, mà cứ lươi huyền hoài.
Mẹ Trân của em Trái Tim nói nào ngay cũng sân si lắm.  Khi có bầu em Trái Tim thì cũng tám nhiều chuyện lắm, trong đó có chuyện là em Trái Tim sẽ sinh ở bệnh viện nào. Trong nhà, nhất là bà Cố, thì tin tưởng tuyệt đối vào Từ Dũ, kế đến là Phụ sản quốc tế. Nhưng mà nói gì thì nói, đối với Bà Cố thì Từ Dũ là số 1. Bà Cố thì hoàn toàn không có lòng tin vào BV Đại học Y dược.
Mẹ thì thấy Từ Dũ đông quá nên hơi sợ. Sợ đông quá, vào nghe mấy bà bầu rên chắc hết tinh thần, thêm nữa đợt đó cũa là dịch H1N1 nên càng sợ chỗ đông. Mẹ có ý qua BV ĐH Y Dược  vì mấy lần tham quan chỗ đó không đông lắm mà sạch sẽ. Bên Phụ sản QT thì cũng được, nhưng mẹ thấy giá tiền thì dòng họ Trùm sò của Mẹ bắt đầu lộ ra! hehe.
Mẹ nghĩ đi nghĩ lại, định sẽ vào ĐH Y Dược thêm vào đó bà Bsĩ của Mẹ cũng làm ở đó nên cũng an tâm phần nào. Mẹ dò hỏi nhiều người và thấy rằng, hầu hết bạn Mẹ khi sanh ở ĐH Y Dược đều sanh mổ hoặc sau khi sanh thường thì em bé bị vàng da!!Cái này Mẹ không muốn chút nào. Điều này càng cũng cố hơn sau khi Mẹ đi gác thi chung với 1 cô trong trường cũng có bầu thì Mẹ dẹp bỏ ngay ý đinh vào ĐH Y Dược.
Sau đó, tám tám 1 hồi, thì Mẹ lại muốn vào bên Phụ sản QT (sân si ghê) vì thấy dịch vụ bên đó tốt mặc dù hơi mắc chút. hehe. Mẹ bàn với Bố. Xong đợt khám của tuần 36, kiểm tra nếu em bé bình thường - không có gì đặc biệt thì tuần tiếp theo Mẹ sẽ sang  khám bên Phụ sản và sinh ở đó.
Lúc đó, bà nội bị đau ruột thừa phải mổ nên Cô Nga đưa bà Nga về Đà Lạt để chăm sóc Bà Nội. Bố Mẹ ở nhà làm chủ tình hình.
 Mẹ đi khám định kỳ vào thứ 5. Bsĩ bảo em bé bình thường, mặc dù hơi nhỏ. Trưa thứ 6, người ta giao đến cái nệm mẹ đặt từ tuần trước (Chủ nhật tuần trước Mẹ và Bố đi mua nôi và nệm cho con). Đến tối thứ 7 thì rủ dì Qho và dì Nguyệt sang nhà chơi (ăn ốc- đến giờ này nhắc lại mà còn thèm). Dì Nguyệt kể lại kinh nghiệm xông hơ cho bà Mẹ và trẻ em. Qua sáng chủ nhật, Dì Qho chở Mẹ qua nhà bà Cố. Mẹ và Bố ở nhà bà Cố ăn cháo gà tới chiều về. Đến tối, sau khi coi phim (Bố mới treo TV lên tường), Mẹ nằm ngủ 1 lát thì thấy bị vỡ ối nên Bố chở thẳng mẹ vào Bệnh viện luôn.Bố hỏi Mẹ muốn sanh ở đâu, Mẹ chọn Từ Dũ cho chắc ăn (hết bon chen nữa rồi). vô tới nơi là 11h30 tối. 
Vào bệnh viện Bsĩ khám cho Mẹ và báo là Mẹ có dấu sinh nên cho Mẹ nhập viện sinh (mở 2 phân). Mẹ ra trả lời với Bố tỉnh queo: sắp sinh rồi. Bố hỏi, vậy sinh thường hay sinh mổ. Mẹ phải quẹo vào hỏi bsĩ thì bsĩ nói đâu có gì đâu mà phải sinh mổ. Bố lại hỏi có cần báo cho Ông bà Ngoại biết không. Mẹ nghĩ, bà ngoại bị bệnh tim. Báo thì bà Ngoại chạy qua, cũng ngồi đó đợi rồi mệt nữa nên thôi. Mẹ vào trong nằm, chọn loaị dịch vụ phòng sanh gia đình để có gì Bố vào ngó con ra đời. Người ta bảo lúc nào mẹ mở được 4 phân thì sẽ cho người nhà vaò. Lúc này Mẹ còn tỉnh lắm, không bị đau gì cả (có lẽ nhờ ăn cuống bao tử mà bà Cố bày). Khoảng 1h30, Mẹ thấy bắt đầu đau râm ran nhưng cũng ráng chịu. Cơn đau cách nhau khoảng 15-20 phút. Sau đó thì đau nhiều hơn. Mẹ thấy bà nằm đối diện rên um sùm nên Mẹ nghĩ chắc rên cũng bớt đau (hehe, bon chen nữa). Mẹ chưa kịp rên thì nghe bà bác sĩ la bà bầu kia: la quá sẽ làm em bé suy tim! Thế là Mẹ bỏ ngay ý định rên luôn! (hết dám bon chen). Đến khoảng 3h30 Mẹ thấy đau quá nên nói Bsĩ. Bsĩ khám lại thì bảo đã mở 8 phân và cho vào phòng sinh (Vậy cái khúc chính giữa 4 phân lúc nào vậy ta?). Mẹ vào phòng sinh 1 chút thì Bố vào. Bố cũng căng thẳng lắm. Ngồi đợi ở ngoài mà không biết 2 mẹ con như thế nào. Khoảng 4h20 thì có em bé è è lọt ra!  Hôm đó là ngày 10/08/2010.
Khoảng hơn 5h, Bố hỏi Mẹ gọi cho Bà Ngoại nhe. Mẹ nói để bà Ngoại ngủ thêm tí rồi gọi. Đến khoảng 6h thì Bố gọi cho Bà Ngoại, báo Mẹ sinh rồi và nhờ bà Ngoại nấu cháo đem vào cho Mẹ. Bà Ngoại hết hồn luôn! Ngồi thừ ra. Sau đó, Ngoại gọi qua bà Cố. Bà Cố cũng ngồi thừ ra không biết phải làm gì. Bà cố chỉ nói 1 câu: Vậy hả? rồi cúp máy. Sau này Bà Cố kể, Bà Cố nghe, hết hồn, không biết nói gì. Sau đó nửa tiếng mới tỉnh người lại hỏi thăm 2 mẹ con ra sao. Khi Mẹ gọi cho Bà cố, bà cố lại tưởng Dì Hai gọi về nên bảo Trân nó sanh rồi đó. Mẹ phải nhắc lại, mẹ nè thì Bà Cố mới nhận ra. Thương Bà NGoại và Bà Cố ghê!
Vậy đó, em TRái Tim ra đời lúc vừa tròn 36 tuần (nếu dưới 36 tuần thì sinh non, may ghê), đúng 2,5kg (dưới 2,5 kg thì phải gởi dưỡng nhi). Bsĩ cũng khuyên gởi Trái Tim cho dưỡng nhi để em bé khoẻ rồi về với Mẹ.
Mẹ cũng mừng, Trái Tim sinh ra hơi nhỏ kg và thiếu tháng mà đến giờ phát triển tốt và mạnh khoẻ (trộm vía con gứa) . Yêu con gứa nhiều lắm 

Wednesday, July 14, 2010

tổng kết 11 tháng

Nhà bị mất Internet 1 tuần liền, nên Mẹ bỏ lỡ việc tổng kết 11 tháng của em Trái Tim. Tình hình như sau:
9,1kg, 75cm. Nùn nùn nùn rồii! 
- TT bắt đầu được cho ăn 3 buổi 1 ngày, TT ăn nhanh hơn lúc trước (trộm vía con gứa). Cháo cũng đặc hơn. TT rất ghiền phomai, thấy phomai là cười, kêy mâmmâmmâm, còn nuốt nước bọt nữa! hihi. Hôm rồi qua nhà Bà Cố chơi, thấy tô cháo của ông Ba trên bàn, TT lấy tay chỉ, miệng thì nhai tóm tém! làm như bị Mẹ bỏ đói không bằng! hihi.
- Đứng chựng lâu hơn và ngồi xuống cũng nhẹ nhàng hơn lúc trước. 
- Biết hôn gió. Vẫy tay chào mọi người, hoan hô, hôn gió khi Mẹ kêu.
- Chỉ hình anh An và hình Ngé (TT) khi Mẹ hỏi.Hỏi quạt quay đâu cũng biết chỉ.
- Vụ "Ai là Nguyễn ngọc Yên Thảo  giơ tay lên!" của tháng trước quên rồi.
- Có nụ cười xấu rất ư là xấu và xấu không đụng hàng.
Quan trọng: tạm chia tay với hội móm nhưng cũng còn lưu luyến lắm: nhú lên được 1 cái răng rồi đừng yên đó, không thèm mọc tiếp, cái thứ 2 thì mới nứt ra.