Friday, February 1, 2008

NGÀN LẦN LÀ CỨ CÓ YÊU EM!

Hình như, dip cuối năm... nhân dip dọn nhà, luôn luôn tìm được những bài viết hay...

-----
NGÀN LẦN LÀ CƯ CÓ YÊU EM!

Bùi Nguyễn Trường Kiên

Em bảo quả đất vuông
Anh bảo tròn
Em bảo vuông,
Ừ, thì vuông!

Em bảo mặt trời màu đen
Anh cho rằng đỏ
Em bảo đen
Anh chữa lại vàng
Em bảo đen
Ừ, thì đen!

Em bảo biển sao hẹp thế
Anh nói rằng biển mênh mông
Em bảo: không
Anh bảo: có
Môt hạt sương long lanh nho nhỏ
Ừ, thì biển chẳng mênh mông

Anh có yêu em không?
Anh bảo rằng: có
Em lắc đầu: không
Anh gật đầu: có
Không có!
Ngàn lần là cứ có yêu em.




-------
BUỔI SÁNG...
Bùi Nguyễn Trường Kiên

Một buổi sáng như mọi buổi sáng, Em đậu xuống vai tôi và ngủ yên lành. Những dãy phỗ bống hóa thành hoang mạc. Tôi chỉ còn nghe mỗi trái tim reo.

Một buổi sáng như mọi buổi sáng. Tôi lang thang như một kẻ không nhà. Em đứng đấy và tôi đã thấy. Mà sao cách trở đến xót xa.

Một buổi sáng và rồi một buổi sáng. Cứ nối tiếp nhau như gió trên ngàn. Cánh chim nhỏ sẽ bay về phương Bắc. Tôi ngồi nhẩm đếm những giờ vui.

Một buổi sáng lẫn tìm hương hoa sữa. Trên tóc em gió đã thổi mất rồi. Góc quán đó mình ngồi đêm tháng hạ. Kem ngọt mà sao đắng cả lòng!

Một buổi sáng tìm em mà chẳng thấy. Gió trên cao cuối xuống bảo: đi rồi. Tôi hốt hoảng tìm ngăn ký ức. Lời em ghi còn đó: nhớ em không?

Một buổi sáng như trăm ngàn buổi sáng: nhớ em!

---------

CHUYỆN Ở BIỂN, MÔT ĐÊM

Bùi Nguyễn Trường Kiên

Xin cảm ơn ba người bạn

đã để lại ba chiếc ghế trống

Cảm ơn những ngọn sóng

xô bờ đồng cảm

trái tim tôi

Cám ơn những vì sao nhấp nháy xa xôi

Và cả bầu trời đêm nay trăng đi vắng

Cám ơn bãi cát dài phẳng lặng

Tất cả đồng tình nghe tôi nói

... yêu em!

Ngày kia mặt trời sẽ lên

Em nhớ không, có một đêm

tôi đã khoắc lên vai em

chiếc áo bạc màu nắng gió

Trái tim em để ngỏ

Tôi bước vào và chạm một nổi đau

Dẫu cho dến ngàn sau

Biển sẽ không quên có một đêm như thế!

Xin cảm ơn ba thỏi kẹo xinh

Kịp làm dấu nối cho hai bàn tay lạnh giá

Lòng ta như biển cả

ngập tràn những ngọn sóng xô

Mái tóc ta bạc trắng sóng giang hồ

Vẫn mãi ngập ngừng điều muốn nói

Tôi đã có một thời sôi nổi

Lên rừng xuống biển tựa như không

Vậy mà nay chỉ mấy tiếng lòng

cứ phải đánh vần ê a lúng túng

Và rồi những chiếc ghế lại có người

Những vì sao lại sáng dần góc biển

Bãi cát vẫn lặng thinh

sao ta nghe như có lời tiễn biệt

Ngày mai đó chia xa

Thôi nhé,

Bàn chân ai trắng tựa phím ngà

Bờ vai thon, mái tóc mềm như lụa

Đôi môi ai mỉm cười thay câu nói

... yêu anh!

Bầu trời ngày mai rồi sẽ mãi xanh

Những tiếng nói, tiếng cười vẫn còn trong ký ức


Ta yêu em, cả trái tim rạo rực

Của tuổi đôi mươi mà ta đã xa rồi

Ngày mai, chổ mình ngồi

sẽ là của ai?

Hãy sẽ là của đôi ta mãi mãi

Thời gian không bao giờ trở lại

Nhưng tình yêu chẳng mất bao giờ


Ta yêu em

em có bất ngờ?

Cái gã làm thơ cả đời lãng mạn

Lòng ta lành như sương mai buổi sang

Yêu đã được sống cùng người

Để được vui khi nghe tiếng em cười

Sẽ khóc khi em buồn lặng le

và hạnh phúc khi em bảo khẽ

... yêu anh!

Bầu trời ngày mai rồi sẽ mãi xanh

Ta vàng úa bởi chuyến tàu đến trễ

Có một đêm như thế

Có một người yêu em!

No comments:

Post a Comment