...
Hôm nay, ngồi ăn cơm với Ngoại, chợt hiểu ra rằng tại sao Ngoại và Mẹ nấu ăn ngon đến vậy. Hồi trước giờ, mình rất thích ăn đồ ăn của Ngoại và Mẹ nấu. Ăn ở ngoài tiệm rồi nhưng về nhà cũng hay dòm ngó xem đồ ăn hôm nay Ngoại nấu gì để mà tỉ tê, ăn thêm 1 chén. Lúc trước đọc ở đâu đó nói rằng, một người nấu ăn ngon là người đó đã để toàn bộ tình cảm của mình vào trong đó, đến giờ chợt thấm thía câu nói đó (đúng là... "bò" dễ sợ, hihi).Một món ăn rất đơn giản thôi, nhưng Ngoại và Mẹ nấu thì chợt thấy ngon vô cùng.
Ngoại lúc nào cũng vậy, tinh tế vô cùng, luôn luôn để dành phần cho những đứa con, đứa cháu về trễ, không kịp bữa ăn. Ai về trễ, ngồi ăn 1 mình thì Ngoại hay ngồi nói chuyện, chuyện này chuyện kia thôi, vì sợ người đó ăn 1 mình rồi buồn. Món ăn nào ngon, ai khen 1 tiếng, là từ đó về sau người đó được cho ăn mỗi món đó thôi! Hihi. Đến bây giờ, vẫn còn nhớ 1 lần Ngoại làm bánh bông lan hấp, có cadé ở trên- ở ngoài tiệm đặt tên cho hoa hòe hoa sói chút là Bánh Phú sỹ, nhưng bông lan hấp thì kêu bông lan hấp cho rồi. Do mới ăn lần đầu nên thấy ngon qua chừng, ai cũng khen nức nở. Thế là trong vòng 1 tuần, ngày nào Ngoại cũng làm món này!!!!! Từ việc khen nức nở, mọi người đành phất cờ trắng đầu hàng. Từ đó đến nay, chắc khoảng 7-8 năm rồi, chưa bao giờ dám ăn lại món này lần nữa! Hihi. (hổng biết đây có phải chiến thuật, chiến lược gì không)
Có lẽ Ngoại và Mẹ nấu ăn quá ngon, nên đây là lý do mình hay ngụy biện tại sao mình không biết nấu ăn. Hôm ra mắt mẹ chồng (lúc đó là mẹ chồng tương lai), được giao cho nấu 1 bữa! Đành phải tìm người cầu cứu chứ hổng lẽ bỏ của chạy lấy người!!! nói ra đến giờ vẫn còn thấy xấu hổ. hihi
Mẹ thì tình cảm vô cùng. Lâu lâu thích nằm ôm Mẹ, thủ thỉ, nói chuyện trời trăng mây nước. Những lần mình "nhõng" mà quên uống thuốc, đến lúc đau quá thì nằm rên i ỉ, i ỉ, như Trùm sò khóc vậy. Lúc đó, thèm ôm Mẹ vô cùng. Giống như ôm Mẹ là hết đau vậy. Mẹ và Ngoại cứ lăng xăng chăm sóc (nhưng 1 tí mà tỉnh lại thì bị la quá chừng về vụ không uống thuốc). Mình lại chọc Mẹ và Ngoại, nữa cho con của hồi môn, không được thiếu cái thau và bình chườm nước nóng à nha!!!!!
Còn Hai, có một câu nói mà mình nói ra thì Hai cười hì hì, mà nói nhiều quá thì Hai chạy mất: “ Đêm qua em nằm mơ thấy Hai!” (Ai hiểu sao thì hiểu!!!! hehe)
…
... một entry viết lung tung,…
No comments:
Post a Comment