
Tuần sau Mẹ làm thôi nôi cho Trái Tim. Nhanh thật, mới đó mà đã gần 1 năm rồi. 1năm đầy những sự kiện đối với Mẹ.
Mẹ đinh viết bài này lâu rồi, mà cứ lươi huyền hoài.
Mẹ Trân của em Trái Tim nói nào ngay cũng sân si lắm. Khi có bầu em Trái Tim thì cũng tám nhiều chuyện lắm, trong đó có chuyện là em Trái Tim sẽ sinh ở bệnh viện nào. Trong nhà, nhất là bà Cố, thì tin tưởng tuyệt đối vào Từ Dũ, kế đến là Phụ sản quốc tế. Nhưng mà nói gì thì nói, đối với Bà Cố thì Từ Dũ là số 1. Bà Cố thì hoàn toàn không có lòng tin vào BV Đại học Y dược.
Mẹ thì thấy Từ Dũ đông quá nên hơi sợ. Sợ đông quá, vào nghe mấy bà bầu rên chắc hết tinh thần, thêm nữa đợt đó cũa là dịch H1N1 nên càng sợ chỗ đông. Mẹ có ý qua BV ĐH Y Dược vì mấy lần tham quan chỗ đó không đông lắm mà sạch sẽ. Bên Phụ sản QT thì cũng được, nhưng mẹ thấy giá tiền thì dòng họ Trùm sò của Mẹ bắt đầu lộ ra! hehe.
Mẹ nghĩ đi nghĩ lại, định sẽ vào ĐH Y Dược thêm vào đó bà Bsĩ của Mẹ cũng làm ở đó nên cũng an tâm phần nào. Mẹ dò hỏi nhiều người và thấy rằng, hầu hết bạn Mẹ khi sanh ở ĐH Y Dược đều sanh mổ hoặc sau khi sanh thường thì em bé bị vàng da!!
Cái này Mẹ không muốn chút nào. Điều này càng cũng cố hơn sau khi Mẹ đi gác thi chung với 1 cô trong trường cũng có bầu thì Mẹ dẹp bỏ ngay ý đinh vào ĐH Y Dược.
Cái này Mẹ không muốn chút nào. Điều này càng cũng cố hơn sau khi Mẹ đi gác thi chung với 1 cô trong trường cũng có bầu thì Mẹ dẹp bỏ ngay ý đinh vào ĐH Y Dược.Sau đó, tám tám 1 hồi, thì Mẹ lại muốn vào bên Phụ sản QT (sân si ghê) vì thấy dịch vụ bên đó tốt mặc dù hơi mắc chút. hehe. Mẹ bàn với Bố. Xong đợt khám của tuần 36, kiểm tra nếu em bé bình thường - không có gì đặc biệt thì tuần tiếp theo Mẹ sẽ sang khám bên Phụ sản và sinh ở đó.
Lúc đó, bà nội bị đau ruột thừa phải mổ nên Cô Nga đưa bà Nga về Đà Lạt để chăm sóc Bà Nội. Bố Mẹ ở nhà làm chủ tình hình.
Mẹ đi khám định kỳ vào thứ 5. Bsĩ bảo em bé bình thường, mặc dù hơi nhỏ. Trưa thứ 6, người ta giao đến cái nệm mẹ đặt từ tuần trước (Chủ nhật tuần trước Mẹ và Bố đi mua nôi và nệm cho con). Đến tối thứ 7 thì rủ dì Qho và dì Nguyệt sang nhà chơi (ăn ốc- đến giờ này nhắc lại mà còn thèm). Dì Nguyệt kể lại kinh nghiệm xông hơ cho bà Mẹ và trẻ em. Qua sáng chủ nhật, Dì Qho chở Mẹ qua nhà bà Cố. Mẹ và Bố ở nhà bà Cố ăn cháo gà tới chiều về. Đến tối, sau khi coi phim (Bố mới treo TV lên tường), Mẹ nằm ngủ 1 lát thì thấy bị vỡ ối nên Bố chở thẳng mẹ vào Bệnh viện luôn.Bố hỏi Mẹ muốn sanh ở đâu, Mẹ chọn Từ Dũ cho chắc ăn (hết bon chen nữa rồi). vô tới nơi là 11h30 tối.
Vào bệnh viện Bsĩ khám cho Mẹ và báo là Mẹ có dấu sinh nên cho Mẹ nhập viện sinh (mở 2 phân). Mẹ ra trả lời với Bố tỉnh queo: sắp sinh rồi. Bố hỏi, vậy sinh thường hay sinh mổ. Mẹ phải quẹo vào hỏi bsĩ thì bsĩ nói đâu có gì đâu mà phải sinh mổ. Bố lại hỏi có cần báo cho Ông bà Ngoại biết không. Mẹ nghĩ, bà ngoại bị bệnh tim. Báo thì bà Ngoại chạy qua, cũng ngồi đó đợi rồi mệt nữa nên thôi. Mẹ vào trong nằm, chọn loaị dịch vụ phòng sanh gia đình để có gì Bố vào ngó con ra đời. Người ta bảo lúc nào mẹ mở được 4 phân thì sẽ cho người nhà vaò. Lúc này Mẹ còn tỉnh lắm, không bị đau gì cả (có lẽ nhờ ăn cuống bao tử mà bà Cố bày). Khoảng 1h30, Mẹ thấy bắt đầu đau râm ran nhưng cũng ráng chịu. Cơn đau cách nhau khoảng 15-20 phút. Sau đó thì đau nhiều hơn. Mẹ thấy bà nằm đối diện rên um sùm nên Mẹ nghĩ chắc rên cũng bớt đau (hehe, bon chen nữa). Mẹ chưa kịp rên thì nghe bà bác sĩ la bà bầu kia: la quá sẽ làm em bé suy tim! Thế là Mẹ bỏ ngay ý định rên luôn! (hết dám bon chen). Đến khoảng 3h30 Mẹ thấy đau quá nên nói Bsĩ. Bsĩ khám lại thì bảo đã mở 8 phân và cho vào phòng sinh (Vậy cái khúc chính giữa 4 phân lúc nào vậy ta?). Mẹ vào phòng sinh 1 chút thì Bố vào. Bố cũng căng thẳng lắm. Ngồi đợi ở ngoài mà không biết 2 mẹ con như thế nào. Khoảng 4h20 thì có em bé è è lọt ra! 

Hôm đó là ngày 10/08/2010.


Hôm đó là ngày 10/08/2010.Khoảng hơn 5h, Bố hỏi Mẹ gọi cho Bà Ngoại nhe. Mẹ nói để bà Ngoại ngủ thêm tí rồi gọi. Đến khoảng 6h thì Bố gọi cho Bà Ngoại, báo Mẹ sinh rồi và nhờ bà Ngoại nấu cháo đem vào cho Mẹ. Bà Ngoại hết hồn luôn! Ngồi thừ ra. Sau đó, Ngoại gọi qua bà Cố. Bà Cố cũng ngồi thừ ra không biết phải làm gì. Bà cố chỉ nói 1 câu: Vậy hả? rồi cúp máy. Sau này Bà Cố kể, Bà Cố nghe, hết hồn, không biết nói gì. Sau đó nửa tiếng mới tỉnh người lại hỏi thăm 2 mẹ con ra sao. Khi Mẹ gọi cho Bà cố, bà cố lại tưởng Dì Hai gọi về nên bảo Trân nó sanh rồi đó. Mẹ phải nhắc lại, mẹ nè thì Bà Cố mới nhận ra. Thương Bà NGoại và Bà Cố ghê!
Vậy đó, em TRái Tim ra đời lúc vừa tròn 36 tuần (nếu dưới 36 tuần thì sinh non, may ghê), đúng 2,5kg (dưới 2,5 kg thì phải gởi dưỡng nhi). Bsĩ cũng khuyên gởi Trái Tim cho dưỡng nhi để em bé khoẻ rồi về với Mẹ.
Mẹ cũng mừng, Trái Tim sinh ra hơi nhỏ kg và thiếu tháng mà đến giờ phát triển tốt và mạnh khoẻ (trộm vía con gứa) . Yêu con gứa nhiều lắm 

Lyn luc moi sanh cung bi vang da (nhe) nen cu phai lay mau kiem tra va tim thuoc suot may tuan le nay ke ra thi em TT luc sanh cung kha la ngoan nhi 2,5 ma gio em bu bam dang yeu qua troi luon ( trom via khen me kheo nuoi )
ReplyDeleteui, hành trình sanh đẻ ... !!!! hức .. Trang vẫn còn nhớ như in ngày đó ... vẫn còn rùng mình ... !!!!!
ReplyDeleteMẹ TT sinh TT vậy là tốt đó, vừa sinh thườgn, vừa ko đau đẻ nhiều .... chúc mừng em TT, chúc mừng Gia đình có thêm thành viên được 1 năm rùi nha !
Mẹ sinh thấy nhẹ nhàng ghê á. Mà thực ra nhỏ như TT lại dễ sinh, mà sau đó nuôi mau lớn lắm. Thực tế chứng minh rùi hen. Chờ thôi nôi của TT nha...
ReplyDeleteWow, chuyện sanh nở của mẹ TT dễ dàng gọn gàng ghê đi! TT cứng cáp và bụ bẫm, trộm vía, mình hông nghĩ là TT sinh ra 2,5kg đâu! Mẹ giỏi thiệt á!
ReplyDeleteđúng là nhanh thiệt, mới đó mà 1 năm rồi, hành trình của hai mẹ con cũng li kì quá hihi, mẹ Trân đúng là rất bình tĩnh.
ReplyDeleteMẹ Trân nuôi khéo, TT có chỉ số phát triển qquá tốt luôn, nhìn mà phát thèm. Chúc mừng TT sắp thôi nôi nhé, mau ăn, chóng lớn, xinh đẹp nhé TT.
haha, đọc đến đoạn mẹ TT tính bon chen rên mà mắc cười quá đi. TT sinh ra co 2,5 kg mà bây giờ ngon lành như vậy là mẹ giỏi lắm á!
ReplyDeleteHihiii... noi le´n nho nho nhen. Dung la hanh trinh da´nh nhanh gon va le. Moi thay dam cuoi cua me Tran, roi nghe bao tin co em Trai tim va em Trai tim lai bon chen nua chu... de nhao ra gap moi nguoi nhanh hon cac em be khac :-) Chuc mung va dang doi thoi noi ne.
ReplyDelete