Trước đây mình rất thích nhạc của Quốc Bảo, nhất là bài Bình Yên, Dạ khúc, Em về tinh khôi, tìm được sự bình yên trong đó. Chắc mình cũng còn thích Quốc Bảo nữa, nếu không xem Bước nhảy hoàn vũ 2012, "gặp" một ông Quốc Bảo "lờ đờ", nhận xét về khiêu vũ mà chẳng vào trọng tâm, nói loanh quanh, chẳng đâu ra đâu. Lúc thì kể ổng sáng tác bài hát này ra sao, sáng tác 3 bài hát trong vòng 2-3h, lúc thì kể phim này có gì! Thiệt hết chịu nổi. Càng về cuối chương trình, thì ngồi chấm điểm giống như cho có! (Ngộ thiệt, phát biểu thì bị chê, không phát biểu thì càng thấy chán). Cảm giác này giống như trước đây, hồi còn ở Yahoo 360, rất thích đọc blog của N, không biết có phải vì thích N hay thích cách viết của Mẹ N, mà mỗi ngày mình hay đọc. Đến một ngày nọ, gặp N ở ngoài đời, thấy N không như mình nghĩ, hay do mình tưởng tượng N theo kiểu khác chứ không giống như N này! (hahaha). Thế là, từ đó về sau, ít xem blog của N nữa!
Nói đi, cũng nói lại, không biết có ai sau khi gặp mình xong thì cũng chán mình không nhỉ?! hihihi
N... hic... phải chị không dì Ba???
ReplyDeleteN nay k phai la N Nhi dau, Chi oi! Hihi! :)
ReplyDeleteHihi... hú hồn.
ReplyDeletehihi me Nhi viet blog co chieu sau, ma nguoi de thuong nua, khong phai me Nhi dau :p
ReplyDeleteEm cũng thấy ổng phát biểu chán gì đâu đó, chẳng đi vào trọng tâm, toàn kể chuyện bên ngoài thôi!
ReplyDeleteEm càng đọc, thì càng thấy N không phải chị Nhi. haha, vì gặp rồi thì thích, chứ chán sao được nè
ReplyDeleteDoc chu "Vỡ mộng" lam Dia nho den chi Hai khi chi Hai gap ong Wong :-)
ReplyDeleteNày cũng vỡ mộng cỡ gặp ông Wong đó Đía!
ReplyDelete